Cô kính yêu! Con khôn biết tại sao hôm nay, có một nguồn cảm xúc nào đó dâng lên trong con từ lúc tỉnh dậy, xé tờ lịch trên tường, con ngỡ ngàng nhận ra hôm nay là ngày 20/10 ngày Phụ nữ Việt Nam. Ngày 20/10 này con có cảm giác khác lắm, lạ lắm! Có lẽ bởi vì 20/10 năm nay con không còn trong vòng tay của cô - con đã là hs THCS.
Chắc chỉ có mỗi mình cô nhận ra điều ấy phải không ạ!
Con không phải một con người tình cảm, thậm chí bị người nhà chê là sống rất khô khan và rất vô tâm, lạnh lùng. Cái khái niệm ngày 20/10 đối với con 2 năm trc' mà nói chẳng có gì là quan trọng, tuy là con gái nhưng con sống rất lạnh lùng. Ngày này lúc trc' khi gặp cô, ngày này chỉ vẫn chỉ là ngày bình thường, nhưng không biết sao hôm nay đối với con nó lại ý nghĩa đến thế, cả ngày con chỉ chăm chăm vào cái thiệp nhưng chẳng biết sẽ viết gì, sẽ thể hiện nó ra sao! Nhưng, bằng tất cả tình cảm chân thành con cũng đã làm nên thiệp cho cô, hy vọng đó sẽ là chiếc thiệp được cô thích.
Nhớ lại từng ngày của năm học, dù con biết cô buồn, dù biết cô rất vất vả, dù biết cô luôn cảm thấy mệt mỏi vì chúng con nhưng chưa bao giờ con thốt ra một lời an ủi, chưa bao h thốt ra những lời biết ơn...Con ôm chầm lấy cô nhưng luôn lảng tránh ánh mắt của cô, tránh đi một phương trời nào xa lắm, con không dám nhìn vào đôi mắt thâm quầng theo những khổ nhọc trong sự nghiệp giáo dục của cô....Ai đã lau những giọt lệ buồn vì chúng con của cô, ai đã ôm lấy cô mỗi khi cô mệt nhọc, ai an ủi cô mỗi khi cô thất vọng về lớp, ai đã hôn cô khi cô thấy hs mình quá vô tâm....Chúng con chưa, chưa một lần làm được điều đó, dù biết đó là những việc nên làm nhưng sao con mãi nấp vào một góc, con chỉ biết trách thầm mình...Dù câm nín, nhưng chúng con thật lòng muốn nói, muốn nói với cô thật nhiều, nói những lời cảm ơn và cả những lời xin lỗi....
Tất cả những dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu con! Tại sao cô lại khóc vì chúng con? Tại sao cô lại phải thức đêm lo từng trang giáo án? Tại sao cô luôn phải đứng sau lo cho chúng con mặc dù cô biết mình chẳng được đền đáp. Cho đến h, tất cả vẫn chỉ là một ẩn số không bao giờ có lời đáp!
Và để có được như thế cô đã luôn ở bên tụi con, giúp đỡ tụi con. Con yêu những lần cô mắng tụi con, bởi vì con biết cô còn yêu, còn yêu tụi con nhiều lắm, cô mắng là vì cô sợ tụi con sẽ hư, cô sợ những đứa con nhỏ của cô sẽ....Nhưng sau những lời tâm sự ấy là gì, chỉ là thái độ vô tâm thờ ơ của tụi con!
Con chẳng hiểu điều gì đã làm con chẳng thể nói được CON YÊU CÔ nữa cô à! Con tham gia cuộc thi này cũng chỉ để gửi hàng ngàn lời xin lỗi và cảm ơn đến cô. Bây h con viết lá thư này cũng chỉ để thổ lộ: tụi con yêu cô, không hề ghét cô chút nào, tụi con biết ơn cô nhiều lắm! Con muốn gửi lời xin lỗi đến cô vì đôi lúc con đã nghĩ không đúng về cô.
Tha thứ cho chúng con, cô ơi! Con vẫn biết, dù không nói ra những lời này vẫn nhận được sự khoan hồng từ trái tim bao dung của cô, nhưng con vẫn muốn nói, con vẫn muốn hét lên: Cô ơi, hàng ngàn lần con xin lỗi cô, con yêu cô nhất trên đời!
Rồi tụi con cũng đã lên THCS, con muốn khoe với cô con đã được vào lớp CHUYÊN của trường, rồi thời gian học càng nhiều, thời gian chơi càng ít. Con có rất ít thời gian để được đến bên cô. Con nhớ lời nói ngọt ngào và cái ôm ấm áp. Con nhớ hết, nhớ cả mỗi lúc cô mắng, nhớ giọt nước mắt của cô!
Con được nhận rất nhiều từ cô, con thấy mình giàu có lắm, cô ạ! Thấy trong tim chứa chan tình yêu mà sao không nói ra dù chỉ một lần, con chỉ có can đảm để viết ra những dòng này, con XIN LỖI cô!
Giữa cô trò ta, tuy gần mà xa, tuy xa mà gần, cứ có khoảng cách nào đó, một nỗi trống rỗng nào đó có lẽ được hình thành từ chúng con.
Điều khiến cô vui thật sự rất đơn giản chỉ là một lần nhận lỗi, một câu nói quan tâm, chỉ đơn giản thế thôi mà tụi con vô tình không nhận ra. Lại một lần nữa tụi con XIN LỖI cô!
Con nhớ có một lần cô bị ốm, phải nghỉ ở nhà, không đi dạy được. Dù con có can đảm hỏi cô rằng có phải cô bị ốm đúng không nhưng con không có đủ can đảm để hỏi xem bây h cô đã thế nào rồi, có lẽ lúc đó cô cũng cảm thấy buồn vì không nhận được lời quan tâm. Thật ra lúc đó con đang hỏi thầm trong lòng mình, không biết cô đã khỏe chưa, không biết cô có đến trường được chưa? Dù tự đặt trong mình dấu chấm hỏi nhưng chưng bao h con dám hỏi cô. Con thật tệ, phải không cô!?
Cuộc sống muôn mặt muôn vẻ, lúc khó khăn lúc thành công, khi hạnh phúc khi trống vắng, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống. Cô ơi, hôm nay là ngày 20 tháng 10, con chẳng biết nói gì hơn, con chúc cô có ngày 20/10 thật ý nghĩa, chúc cô mãi mãi hạnh phúc bên gia đình, mãi mãi trẻ đẹp và hơn nữa những học trò của cô sẽ quan tâm và hiểu cô hơn tụi con
Bức thư này là lời cảm ơn, ngàn lần xin cô tha thứ cho những lúc vô tâm của tụi con và cũng là để khẳng định: CÔ LÀ TẤT CẢ CỦA CON. Con yêu cô nhiều!
Hãy sống tình cảm và biết quan tâm đến mọi người bạn nhé, đừng để sau này phải hối hận vì chưa làm cho họ hạnh phúc!
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã tuôn dài. Thôi, tôi dừng nhé...dừng đây!